Nỗi Niềm Của Những Lương Y Trong “Thế Giới Người Điên”

(PL-NS)- Vừa để chân vào bệnh viện tâm thần TP Đà Nẵng, chúng tôi thoáng chốc lúng túng bởi tiếng la hét, phá huỷ om sòm của không ít bệnh nhân tâm thần.

Bạn đang xem: Nỗi niềm của những lương y trong “thế giới người điên”


“Những người mắc bệnh nặng sẽ nổi cơn điên. Lát nữa điều dưỡng cho uống dung dịch là các bác, chú ấy dứt cơn thôi. Những anh chớ sợ, kết thúc cơn là họ lành như đất ấy mà” - y tá Phan Đình Huệ nhẹ nhàng trấn an bọn chúng tôi.

Những bạn lớn ngây thơ

Trước mắt chúng tôi là hàng nhà cao tầng liền kề cũ mèm, phòng chăm sóc bệnh nhân tinh thần nằm tại tầng dưới. Con đường duy độc nhất vô nhị vào nhân loại của người điên là cánh cửa to tại phòng thao tác của lực lượng y, bác bỏ sĩ đang quan tâm bệnh nhân tại đây. Ở bên đó cánh cửa, bao gồm một người bệnh “ít điên hơn” tự đảm nhận vai trò gác cửa. Anh bị rối loạn thần kinh cảm hứng, khi nào cũng nghĩ bản thân là người gác cửa. Anh ta luôn luôn hứng khởi có tác dụng mọi câu hỏi nhưng thao tác nào cũng nửa vời, dở dở ương ương. Anh cứ lon ton chạy theo giúp câu hỏi cô y tá, bác bỏ sĩ không không giống gì một quản lí gia lanh lợi.

*

Một người bị bệnh điên sẽ tuyệt thực được y, chưng sĩ chăm sóc. Ảnh: LÊ PHI

Tại khoa cấp tính nam, 55 người bệnh đang đùa đùa, nói cười như trẻ em ngoài sân. Chú ý họ dường như như chẳng hề có bệnh. Một người mắc bệnh cởi trần sẽ ngồi phơi nắng cùng “chăn” kiến một ngày dài không biết chán. Đến tiếng ăn, bác sĩ lại ra dìu anh vào. Chưng sĩ Nguyễn Văn Tám, Trưởng điều chăm sóc khoa cung cấp tính nam, mang đến biết: “Người túa trần ấy là người mắc bệnh Hùng. Ngày nào anh ta cũng ra sân chăn kiến. Khi cửa hàng chúng tôi đưa vào, anh ấy lại ra coi kiến đến chiều, chú ý ngây ngô như con nít mới lớn mà tội nghiệp”.

Ở hàng nhà cuối hành lang, một vài bệnh nhân hì hục nỗ lực phiên nhau rửa, lau chùi chỉ có một chiếc chén như một dây chuyền sản xuất công nghệ. Cái chén trở cần bóng loáng.

Ở dịch viện tinh thần này, gồm bảy người bệnh được viện kiểm ngay cạnh chuyển đến điều trị bởi phạm tội trong tâm lý điên. Ví như bệnh nhân Đặng Hưng Phú vào cơn điên đã giết bị tiêu diệt cả bố mẹ mình. Sau khoản thời gian bị bắt, Phú được chuyển mang lại đây để chữa bệnh đặc biệt. ước ao bệnh nhân của mình mau lành bệnh, những lương y đúng nghĩa với “lương giống hệt như từ mẫu” đó lại nhảy vào trái đất của fan điên để diễn vở kịch của riêng mình. “Có bệnh nhân một ngày dài ngồi búng tai, có fan lại đứng gác cổng giả làm chú công an giao thông, có người lại ngồi vỗ bụng cho chai sạn cả da thịt. Chúng tôi phải nhập vai diễn “kẻ điên” nhằm sống với người bệnh, đưa người mắc bệnh về đúng vị trí của mình” - y tá Huệ chổ chính giữa sự.

Thầy thuốc của người điên

Bà Đào Thị Thúy (70 tuổi, Đại Lộc, Quảng Nam) vừa thất thểu đưa người đàn ông đầu của chính bản thân mình là anh Huỳnh thường xuyên (41 tuổi) vào nhập viện. “Nếu không tồn tại bệnh viện chắc công ty chúng tôi không quan tâm nổi nhỏ mình. Rồi trên đây khi tôi không thể sống nữa, tôi cũng đề nghị gửi gắm nó lại nơi này thôi” - bà Thúy bi thảm rầu nói.

Xem thêm:

Chúng tôi rảo quanh dịch viện, nhìn những y bác sĩ chăm lo bệnh nhân. Quả thật, đây là nơi lành độc nhất vô nhị dành cho những người điên loạn. Trò chuyện với chúng tôi, chưng sĩ Tám chũm giấu xúc cảm và nỗi vất vả khi làm lương y của tín đồ điên. Nghề y đã là một các bước vất vả, làm thầy thuốc chăm lo bệnh nhân tâm thần thì khổ gấp trăm lần.

*

Phát dung dịch cho bệnh nhân tinh thần nặng với sự hỗ trợ của một người bị bệnh ít điên hơn. Ảnh: LÊ PHI.

Ở bệnh viện này, đội hình y, bác sĩ cần thay nhau túc trực, chăm sóc bệnh nhân xuyên ngày đêm như nuôi từng đứa con mọn cực nhọc nuôi. Rộng 185 cán bộ và 26 chưng sĩ tại căn bệnh viện tâm thần nơi đó là những tín đồ biết “chịu đòn”. Họ bám nghề chỉ bởi tình yêu thương giành cho bệnh nhân của mình. Thỉnh thoảng, có fan lại bị người bị bệnh chửi rủa và rượt đánh đến thâm tím phương diện mày.

Với dược sĩ Lê Thị Xuân Thảo, đầy đủ ngày new vào làm cho tại bệnh viện là nỗi khiếp sợ vì bị rượt đánh. Cô luôn luôn bị ám ảnh bởi những ánh mắt vô hồn. Hồ hết hình ảnh ấy theo cô vào cả trong giấc mơ. Sau các lần tiến công ấy, dứt cơn, người mắc bệnh lại nạp năng lượng năn, mang đến xin lỗi cô như một đứa nhỏ bé biết lỗi đến xin mẹ tha thứ. “Hầu hết y, bác bỏ sĩ tại đây đều lắp bó lâu năm để âu yếm bệnh nhân vì tình thương, dù tiếp tục bị người mắc bệnh lên cơn thịnh nộ đạp thương tích đầy người” - chưng sĩ nai lưng Nguyên Ngọc, phó giám đốc Bệnh viện tâm thần TP Đà Nẵng, đến biết.

Bệnh viện tinh thần TP Đà Nẵng được tạo ra từ sau giải phóng để khắc phục các mất mát do cuộc chiến tranh để lại. “Đó là bệnh viện hàn đính thêm lại hầu hết vết yêu quý lòng dẫn đến cuồng loạn của bạn dân, khi cuộc chiến tranh cướp đi người thân trong gia đình của họ” - ông Ngô Văn Trấn, nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh giấc Quảng nam giới Đà Nẵng, lưu giữ lại.

Hiện tại, căn bệnh viện tinh thần TP Đà Nẵng gồm năm khoa với 130 dịch nhân. Có lúc con số này giao động đến 200 dịch nhân. Ngoài việc điều trị cho các bệnh nhân trên địa bàn, dịch viện còn là nơi gởi gắm của bạn nhà những bệnh nhân đến từ Quảng Nam, Huế, Quảng Trị, Quảng Bình.

Đang truyện trò với chưng sĩ trưởng khoa cấp cho tính nam Nguyễn Hữu Việt, tôi giật phun mình khi một bệnh nhân mang đến thỏ thẻ vào tai: “Buồn lắm bác sĩ ơi! chưng sĩ vô đây thủ thỉ với em chút coi”. Chưng sĩ Việt tạm bợ gác cuộc nói chuyện, đứng lên vỗ về chàng bệnh dịch nhân điên loạn vì mê say tình. Ông bảo anh chàng về phòng nằm nghỉ đi, tình nhân sẽ đến thủ thỉ sau.

Khi thấy công ty chúng tôi cầm vật dụng ảnh, những bệnh nhân khoa cung cấp tính phái mạnh với đủ các điệu cỗ chạy ù đến tạo vẻ trước ống kính. Các bệnh nhân nài nỉ xin chụp bởi được một bức ảnh. Qua khe ngắm, hình hình ảnh những người mắc bệnh điên cũng hiện lên đủ cung bậc. Điệu bộ, nét mặt trông ngây ngô cùng hiền như đất, họ như những đứa con nít tinh nghịch và quậy phá. Đó là khoảng thời gian rất ngắn yên ắng với “người” nhất của rất nhiều bệnh nhân điên vào ngày.